Viết cái này cũng lâu rồi.

Thứ tư, 14/10 2015.  ‏‎12:38:33 AM. “Này mọi chuyện rốt cuộc cũng đi đến chính thức rồi đó. Ha ha. Có nghe giải thích rồi. Cũng biết tường tận lí do rồi. Chẳng có cái gì phải tò mò như lúc bị ném vào giữa một đống nghị luận văn học. Cũng không còn cảm…

A.T

Bởi vì lâu không gặp, nên những gì chúng ta nói với nhau dường như xa vời quá.  “Lần cuối nói chuyện là cách đây 3 tháng” em nói. “Thời gian trôi nhanh như một đống lộn xộn vậy” em nói. “Nửa năm nữa mới lại đến sinh nhật, mà thực chất thì chẳng có…

Tìm được.

Tôi tìm được em rồi. Đây sẽ là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi gọi em là em. Bởi vì những đại từ kia quá nghiêm túc để nói về một vấn đề vốn dĩ không có lấy một chút gì ổn định. Vả lại tôi cũng muốn làm cho nó…

Xỏ. Xuyên.

“Chị ơi xỏ dưới da có đau không hả chị?” “Không em ạ” Chị ấy nói đúng. Nó không đau thật. Nhưng toàn máu.

Về.

Về ai về cái gì về việc gì về nơi nào…Người ta có nhiều thứ để viết về, nhưng bây giờ hiện tại chỉ là về một thứ đã đi qua. Khoảnh khắc khó kiềm chế nhất từ trước nay là khoảnh khắc khi nhìn thấy chị gục ngã. Tôi không biết là người ta…

Crush.

Kiểu gì thì hôm nào cũng thức muộn đến ba giờ sáng để xem Hữu nhân sổ của Natsume, nên hôm nay đổi gió muốn làm một cái gì đó có ích hơn một chút, ít nhất là không còn tận hưởng nữa mà bắt đầu tạo ra.